Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

Vui một tí.

Đón xem tiết mục mới của chi họ "Vũ điệu thông gia" do hai bà thông gia nhà Nguyên Lan trình bày (bà Lan và mẹ vợ VH). 
Nội dung mô tả mối quan hệ thân thiết giữa hai bậc thông gia, điều mà các cụ Quang Yến sinh thời rất quan tâm.
Tiết mục được thu tại bãi biển Phú Quốc ngày (8.8.2017). Bản thu chất lượng hình ảnh tốt, rõ nét, ánh sáng chuẩn, phong cảnh biển trời hữu tình. 
Phạm Lê

Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

Lại nói chuyện “may và không may”.

Sáng nay rỗi rãi lại nói câu chuyên “may và không may”. Tôi có ông bạn cùng trang lứa, cùng học cấp III Chu văn An cùng vào Trung đoàn pháo cao xạ đóng trên Thái Nguyên một ngày  (7.1963).
Nhưng ông có may mắn hơn là được về cơ quan Trung đoàn bộ, còn tôi xuống đơn vị làm lính cao xạ. Ông được phân về bộ phận quân bưu ở trong doanh trại mát mẻ, sau này lại được đi học lái xe mô tô mấy tháng trời ở trường đào tạo chính qui quân đội (là mơ ước của tôi ngày đó). Còn tôi ngày đêm phơi mình ngoài trời nắng gió,mưa rét. Những lúc tập tành mệt quá tôi lại mong một lần được như ông, mặc bộ quân phục lái chiếc “xítđờca” cắm lá cờ đỏ đuôi nheo lượn lờ trên các nẻo đường chocác cô gái “Gang Thép” tha hồ “lác mắt”.
Nhờ may mắn có những năm lái xe quân bưu ấy, sau năm 1975 ông có thêm nghề phụ “sửa chữa xe máy” ở Hà Nội. Do ngày đó phần lớn là xe Seconhand nên nghề này tuy lam lũ dầu mỡ, vất vả nhưng lại kiếm bội tiền. Nhớ một lần tôi tìm đến ông nhờ đại tu chiếc xe máy Honđa 67 của mình. Ông nhận lời đến nhà 53 Lãn Ông tháo lắp ngon ơ, chỉnh sửa chỉ lấy tiền mua phụ tùng thay thế. Cụ Quang chứng kiến từ đầu đến cuối, cứ tấm tắc tay này cừ thật(nguyên văn).

Hôm qua tôi vừa đi Bệnh viện khám định kì, vô tình trong khi chờ đợi bệnh nhân râm tan bàn luận về căn bệnh ung thư. Chẳng ai bộc bạch rõ cụ thể thân phận mình, chỉ nói ít nhiều về nguyên nhân và những cấm cự bất thành văn như không đi tang lễ, bốc mộ...Còn về nguyên nhân đương nhiên là những điều thường nghe nói hàng ngày “môi trường, ăn uống, sức đề kháng, di truyền…”. Có vị tỏ vẻ tức khí dẫn ra nguyên nhân mà người đời ác ý nói cho sướng miệng, đó là “quả báo hay nhân quả”.
Tôi ngồi lặng nghe rồi bổ xung thêm, gần đây một Viện nghiên cứu của Mỹ kết luận “80% nguyên nhân là “chẳng may”. Vấn đề đặt ra là tìm cách phòng tránh, hạn chế đi tới khắc phục sự phát triển của chúng.Kết luận của họ đưa ra sau khi đã nghiên cứu mấy ngàn trường hợp trong nhiều năm là “trong mỗi con người đều có sẵn tế bào lạ, chẳng may gặp dịp bung ra mà thôi”.
Nghe tôi nói vậy mấy vị ngồi quanh có vẻ ưu tư, dù biết đó chỉ là một công trình nghiên cứu chưa phải là tất cả. Nhưng dường như nhờ thế họ được an ủi phần nào, cũng chỉ là “chẳng may” thôi. Một nguyên nhân có vẻ dễ nghe hơn các nguyên nhân khác.
Thế mới biết “may và chẳng may” là câu chuyện vẫn còn dài dài, ở mọi nơi mọi lúc, mọi lĩnh vực và với mọi người chẳng phải riêng ai.
Vĩnh Thắng

(Ảnh trên mạng)

Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

Đi bộ với người cao tuổi

NGƯỜI CAO TUỔI TẬP ÐI BỘ:  LOI VA HAI
                                  BS. HUỲNH-BÁ-LĨNH

   Trong chúng ta, nhiều người thường nhầm lẫn vấn-đề phòng bệnh với chữa-bệnh!!! Phòng bệnh là các phương-pháp được áp-dụng cho những người khỏe-mạnh hoặc có yếu-tố nguy-cơ của một bệnh nào đó. Còn chữa-bệnh là những phương-pháp được áp-dụng để chữa khỏi các căn-bệnh đã thể hiện ra! Ví-dụ, người ta phòng-ngừa loãng xương bằng cách uống sữa từ khi còn trẻ! Chứ không phải đợi đến lúc bị loãng xương rồi mới tìm sữa để uống!!!

   Ði bộ được xem là một phương-pháp phòng-bệnh hơn là chữa-bệnh!!! Nó tiện-lợi vì bất cứ ai cũng có thể luyện-tập được! Không cần trang-bị dung-cụ gì ngoài một đôi giày! Không cần thể-lực cường-tráng cũng như năng-khiếu!!! Vì thế, được những người cao tuổi rất ưa-chuộng!!!

  NGƯỜI CAO TUỔI CÓ NÊN TẬP ÐI BỘ?

   Giống như mọi môn thể-thao khác, đi bộ giúp tang-cường sức-khỏe cho cơ-thể. Nó thích-hợp cho những bện-nhân tim mạch! Vì không cần tốn nhiều sức-lực, động-tác đơn-giản, có thể tự điều-chỉnh cường-độ và thời-gian luyện-tập!!! Tuy nhiên, không phải ai tập đi bộ cũng cho kết- quả tốt! Có nhiều người càng đi lại càng bị đau nhiều hơn, đặc-biệt là những bệnh nhân đau khớp!
   Với những khớp gối bình thường, khi duỗi gối, lực ép lên khớp chè đùi gần bằng 0. Khi đi bộ, lực ép này bằng 1/2 trọng-lượng cơ-thể, tức vào khoảng 25-40kg! Người càng béo thì tải-trọng này càng lớn và lực càng tăng khi thời-gian đi càng dài! Ðiều này giải-thích nguyên-nhân vì sao một số người cảm thấy đau gối sau khi tập đi bộ!!! Cơn đau này không giảm đi mà ngày một tăng dần, tỷ lệ-thuận với thời-gian đi bộ, trọng-lượng cơ-thể và mặt dốc, độ gập-ghềnh của đường tập!!!
   Trên thực-tế, nhiều bệnh-nhân đau khớp dù thấy đau cũng cố- gắng tiếp-tục tập đi bộ! Vì vậy, có thể dẫn đến hậu-quả là khớp ngày càng tổn-thương nhiều hơn!!! Mà đau chính là dấu-hiệu báo- động của cơ-thể, khi đó cần phải giúp cơ-quan bị bệnh được nghỉ- ngơi để hồi-phục trở lại!!! Khớp xương cũng vậy, khi đau nhức là do bị viêm khớp, sự nghỉ-ngơi lúc này rất cần-thiết và cũng là phương-pháp giúp giảm đau! Nếu cứ đi bộ trong khi viêm khớp gối, chắc-chắn bệnh- nhân sẽ bị đau hơn!!!
   Ða số người cao tuổi, ai cũng bị thoái-hóa khớp gối (osteoarthritis).Thực-chất của bệnh là tình-trạng lão-hóa của khớp gối qua nhiều năm; Các lớp sụn khớp bị hư-hỏng, trục xương cong vào trong! Càng đi nhiều sẽ càng làm khớp hư them!!! Lý-do là khi đi đứng, sẽ tạo một sức đè ép lên các mặt sụn khớp đã bị thoái-hóa. Lớp sụn đó có tác-dụng hấp-thu lực đè ép. Nay tác-dụng này giảm đi hoặc không còn nên sẽ tạo những sang chấn trên hai đầu xương! Gây ra hiện-tượng viêm khớp!!! Từ đó, dẫn đến cơn đau khớp khi bệnh-nhân đứng hay đi. Vì thế, với những bệnh-nhân này, người ta khuyến-cáo phải hạn-chế đi lại! Khi đi bộ, cần phải có nạng hay gậy nâng-đỡ để giúp giảm tải-trọng lên bề mặt khớp hư!!!
   Với những lý-do trên, các chuyên-gia về xương khớp đã đánh-giá đi bộ không phải là môn thể-thao tốt đối với người cao tuổi!!!

 TẬP-LUYỆN MÔN GÌ THÍCH-HỢP CHO NGƯỜI CAO TUỔI?

   Những người cao tuổi không có triệu-chứng đau gối, vẫn có thể tập đi bộ! Nhưng cần lưu-ý đến cường-độ và thời-gian tập-luyện sao cho phù- hợp với cơ-thể! Khi có triệu-chứng đau nhức! Cần giảm bớt mức-độ tập- luyện hay nghỉ-ngơi một thời-gian rồi mới tập lại!!! Có nhiều người tập đi bộ từ thời còn trẻ, không có vấn-đề gì! Nhưng một ngày nào đó, khi tuổi đã cao bỗng thấy có vấn-đề ở đầu gối! Ðó là vì họ không biết giảm bớt sự vận-động cho phù-hợp với tuổi-tác!!! Chỉ cần đi ít lại, chậm hơn một chút sẽ giúp cơ-thể dễ chịu ngay!!!
   Người cao tuổi rất cần có sự vận-dộng, nhưng phải phù-hợp với thể- trạng. Nguyên-tắc vận-động ở người cao tuổi là nhẹ-nhàng, chậm và liên-tục! Tại sao phải như vậy? Vì cơ-thể người cao tuổi như một cái máy cũ- kỹ, quá-trình lão-hóa khiến các hệ-thống cơ-bắp, dây chằng không còn tính đàn-hồi tốt nữa! Những cử-động vừa nhanh, vừa mạnh có thể làm tổn-thương các cơ-bắp và dây chằng vốn dĩ đã chai cứng! Tinh giãn nở đã yếu nhiều!!! Sự cử-động chậm và nhẹ sẽ giúp co giãn từ từ các dây-chằng và cơ-bắp. Nếu luyện-tập liên-tục và đều-đặn! Nó sẽ giúp cải-thiện rất nhiều sự dẻo-dai của các khớp xương!!!
   Với người cao tuổi, đi xe đạp tốt hơn đi bộ. Tốt nhất là tập võ dưỡng- sinh. Ðặc-điểm của các động-tác trong bài quyền được thực-hiện thật chậm-rãi, phong-thái nhẹ-nhàng, đặt ý-nghĩ và hơi-thở đi theo động-tác của tay chân. Nguyên-lý này hoàn-toàn phù-hợp với thể-chất của người cao tuổi! Thực-tế cho thấy nhiều người tập đã cảm thấy cơ-thể ngày càng khỏe hơn, ít bệnh-tật đau-ốm vặt! Tuy nhiên, cần lưu-ý môn võ dưỡng-sinh hiện nay đã bị người ta cải-biến rất nhiều! Mỗi người them-thắt một chút, khiến nó không còn giữ được cái thần-khí nguyên- thủy của người xưa! Ví dụ người ta cho các cụ ông, cụ bà tập những bài tập khởi-động của các môn thể-dục thể-thao phương Tây như xoay gối, cúi gập người, bẻ lưng, thậm chí chạy nhảy tại chỗ! Những động- tác này rất hại cho các khớp, đặc-biệt là cột sống thắt lưng và khớp gối!!!Chúng chỉ thích-hợp cho thanh-niên luyện-tập các môn thể-thao mạnh- mẽ! Chứ không phù-hợp với cơ-thể người cao tuổi!!!

   BỆNH-NHÂN TIM MẠCH CÓ NÊN TẬP ÐI BỘ?

   Với những bệnh-nhân trẻ tuổi, hệ-thống khớp xương gân cơ còn tốt, thì đi bộ là môn vận-động hàng đầu được chọn-lựa để luyện-tập, có thể giúp nâng cao sức chịu đựng và sức làm việc của tim. Tuy nhiên, sự vận-động quá mức cũng sẽ làm xấu thêm tình-trạng suy tim và bệnh thiếu máu cơ tim. Ðã có những bệnh-nhân tu-vong trong khi đi bộ do cố-gắng tập quá sức! Thời-gian đi bộ và quãng đường đi cần được theo-dõi và giám-sát bởi bác-sĩ.
    Với người cao tuổi bị bệnh tim mạch thì sao? Sở dĩ bác-sĩ khuyên những bệnh-nhân tim mạch nên đi bộ vì đây là một môn vận-động nhẹ- nhàng, không tốn nhiều sức! Ai tập cũng được vì nó đơn giản, không cần sân tập và trang thiết bị kèm theo.Nhưng một khi đã có vấn-đề xương khớp, tại sao bạn không chọn lựa những môn khác tốt hơn như tập võ dưỡng-sinh, thể-dục tay không, đạp xe đạp, bơi lội? Khi tập đi bộ, cần cân nhắc cường độ theo tuổi tác; Thời gian tập và quãng đường đi cần phải giảm dần theo thời gian (là điều căn bản khác với khi còn trẻ). Ði tập vào buổi sáng cần giữ ấm và mang giày thích-hợp với bàn chân. Khi có triệu-chứng đau gối hay đau lưng thì lập tức phải nghỉ-ngơi hoặc giảm ngay thời-gian đi!!!

Câu chuyện ngày thứ hai đầu tuần

Hôm vừa rồi trên mạng có bài viết đại ý ở Việt Nam nhiều người khi đi ăn cùng bạn bè cứ đến khi trả tiền là "bống dưng" quên ví tiền hoặc vào toillet. 
Có người sẽ nghĩ chuyện lặt vặt thế để ý làm gì, bao nhiêu việc khác quan trọng như biển đảo, tài nguyên, bão lụt chẳng quan tâm lại đi để ý tới chuyện vặt này. Tôi không nghĩ như thế mỗi việc có một sự quan tâm riêng, ở đây là câu chuyện về lối sống, thói quen sinh hoạt mà chúng ta thường gặp nhiều khi là rắc rối khó chịu.
Anh bạn tôi sống nhiều năm ở Đức kể lại họ có những nguyên tắc sống rất đặc biệt rành rọt, rõ ràng trở thành “luật bất thành văn”. Ví dụ đí chơi, đi ăn, tiệc tùng họp mặt ai mời người đó trả tiền, không mời thì phận ai người đó trả. Tôi đã chứng kiến những tốp người Đức đi chơi, người nào cần ăn cứ mở túi đã chuẩn bị sẵn hoặc bỏ tiền mua cái kem, cái bánh rồi tự nhiên ăn trước mặt mọi người chẳng phải mời ai nếu họ không muốn. Ở nước mình, thì không như thế lúc nào cũng phải để ý xung quanh, nếu không sẽ bị qui là cá nhân, bần tiện, mất lịch sự.
Năm 1985, tôi sống ở kí túc xá sinh viên học tiếng 6 tháng tại TP Schverin nước Đức, nhiều lần thấy bà già ngồi thường trực ngày chủ nhật, ngày lễ tôi thắc mắc hỏi sao bà không đến nhà các con chơi. Bà ấy kể đến nhà chúng phải báo trước, không phải cứ muốn đến là đến nhất là nếu ở lại ăn cơm vì chúng không chuẩn bị thực phẩm trước sẽ lúng túng, khó chịu. Ngày đó tôi cứ nghĩ lạ lắm chỉ có người Việt mới thương yêu bố mẹ, chẳng tiếc gì đến cả bữa ăn như thế.  
Người Việt ta hay có câu cửa miệng đã thành quen “ông này rộng rãi, bà kia keo kiệt; cha này hào phóng, cha kia bủn xỉn hoặc thằng này cá nhân, thằng kía quần chúng...”. Cái khái niệm ấy âm ỉ lâu dần thành định kiến, nảy sinh rắc rối mâu thuẫn nghi kị chẳng qua cũng từ trong cách đối xử  hàng ngày “riêng, chung” không rõ ràng. Thử hỏi việc đó không đáng quan tâm hay sao.
Mấy năm nay tôi hay có các chuyến đi Taxi cùng bà Nhu. May sao bà chị đã ở nước ngoài nhiều năm, bước lên xe là tuyên bố ngay thể thức trả tiền “chiêu đãi" hay "CPC”. Nhờ thế mà chúng tôi đi theo cũng thấy dễ chịu, chẳng dám ho hoe nếu định dựa dẫm bà chị ở nước ngoài về có tiền.
Chi họ ta mấy năm nay cũng đã thành thói quen họp mặt, Tết, lễ qui định rõ ràng đóng góp theo thể thức CPC, gia chủ cũng nhẹ đi phần nào mà khách cũng vui vẻ cảm thấy mình không phải là người đi hưởng “của chùa”.
Chuyện này nói ra còn nhiều ví dụ lắm, kể ra không xuể. Tựu chung tôi thấy gia phong Việt có nhiều điều hay, nhưng cũng có nhiều điều cần tham khảo học tập người khác bổ xung thêm. Rất may chi họ ta có nhiều vị đã sống ở nước ngoài, tiếp thu được những nếp sống mới trong nhìn nhận sự việc, cho cuộc sống thêm vui vẻ bớt đi căng thẳng không cần thiết.
Vĩnh Thắng
(Ảnh cuối trên mạng)

Thông báo


Nhân dịp kỉ niệm ngày Giải phóng Thủ đô 10.10, chị Hồng Vinh thông tin được các vị cao niên chi họ chấp thuận sẽ tổ chức chuyến đi nghỉ tại Tuần Châu thời gian dự kiến từ (Thứ năm 5.10 tới thứ hai 9.10.2017). 
Dự kiến lộ trình ngày đầu tiên (5.10) như sau:
-6h sáng khởi hành từ Hà Nội theo đường cao tốc tới Tân Vũ - Hải Phòng (100,089km),rẽ sang đường Tân Vũ-Lạch Huyền tới điểm cuối cảng Lạch Huyện dài 15,63 km..
-Sau khi  tham quan ngắm cảnh quay lại Hải Phòng đi tiếp cao tốc Hải Phòng –Quảng Ninh 25 km tới Tuần Châu.
Như vậy, chỉ trong một buổisáng là đi tham quan Cầu Tân Vũ-Lạch Huyền và tới Tuần Châu ăn trưa ,nhận phòng. 
Từ Tuần Châu kế hoạch tham quan tiếp theo tùy thuộc sức khỏe của các thành viên trong đoàn sẽ quyết định sau
Được biết Cầu Tân Vũ-Lạch Huyền là một trong những cây cầu vượt biển dài nhất Đông Nam Á tính đến thời điểm hiện tại, áp dụng kỹ thuật xây dựng lần đầu tiên được thực hiện tại Việt Nam. Cầu mới được hoàn thành và được Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cắt băng chính thức đưa vào sử dụng từ ngày 2.9.2017.
Cầu đi vào hoạt động, việc đi lại bằng ô tô giữa đất liền từ trung tâm TP.Hải Phòng sang đảo Cát Hải chỉ mất khoảng 5 phút thay vì hàng tiếng đồng hồ khi đi bằng phà biển như hiện nay.
Chuyến đi này đơn thuần là đợt nghỉ của các vị hưu trí sau một mùa hè nóng nực nhiều biến động. Cũng là dịp "bộ náo chi họ" bàn luận về các công việc cuối năm và tình hình con cháu. Xin mời các vị chi họ có điều kiện liên hệ chị Hồng Vinh tham gia cho vui. Hiện tại đã có các vị Anh Khanh, Ngọc Phi, Thắng Minh, Dung và Vinh...đã đăng kí tham gia.
Phạm Lê
(Theo Lê Hồng Vinh)