Giật mình, mới
rồi mà đã một năm nhanh thật, Ngày này năm ngoái 24.10. 2016, gia đình cậu con
trai lên đường ra nước ngoài sinh sống và làm
việc.

Cũng như các ông
bố, bà mẹ khác chẳng ai muốn con cái đi xa nhưng chúng còn
có sự nghiệp của
mình, thành ra chúng
tôi cũng phải vui vẻ
tiễn con cháu lên đường. Tối hôm đó ra
sân bay tiễn, hai đứa trẻ vô tư chạy nhảy thích lắm vì sắp được đi chơi xa. Bố
chúng tỏ vẻ cứng rắn, nhưng trước khi vào cửa cách ly quay lại “có dịp ông bà
sang chơi với các cháu”. Còn cô con dâu cười nói suốt từ khi tới sân bay, đến
lúc ấy đi theo chồng không ngoái đầu lại cố dấu đôi mắt đỏ hoe. Từ lúc ấy
tôi lại càng
thông cảm với chị Hồng Vinh có lần kể lại xúc cảm của
mình, khi cô cháu ngoại
cưng nhà Tô Minh Hương lên đường du học tại Úc. Về tới nhà chúng tôi có cảm giác
trống vắng, buồn lắm phải mất một thời gian sau mới dần quen..

Rất may ngày nay
kĩ thuật thông tin phát triển, vẫn
có thể gặp nhau trên mạng, trên điện thoại di động hàng ngày. Nhờ thế thời gian
cũng có vẻ nhanh hơn, đỡ nhớ hơn. Lại
cũng may
gia đình các cháu sớm ổn định, hai cháu nhỏ sớm
quen với môi trường mới đi học, vui
chơi và hòa nhập với các bạn cùng trang lứa.
Hàng tuần lớp học đều có giờ học ngoài trời, đi thăm cơ sở trồng trọt, trại nuôi gia súc, hội chợ...tìm hiểu thực tế tập làm quen với kĩ năng sống. Thỉnh thoảng lại được đi đâu đó du ngoạn ngắm cảnh cùng bố mẹ, mở mang thêm trí óc tưởng tượng của con trẻ.
Hàng tuần lớp học đều có giờ học ngoài trời, đi thăm cơ sở trồng trọt, trại nuôi gia súc, hội chợ...tìm hiểu thực tế tập làm quen với kĩ năng sống. Thỉnh thoảng lại được đi đâu đó du ngoạn ngắm cảnh cùng bố mẹ, mở mang thêm trí óc tưởng tượng của con trẻ.

Một
năm qua hai cháu bé có vẻ lớn lên chút ít, cô chị sắp tròn 7 tuổi vào ngày
(19.12) tới đây đã ra
dáng bà chị nhường nhịn em. Thình thoảng gọi điện về "Con nhớ ông
bà".

Còn
cậu em vừa mừng sinh nhật tròn 3 tuổi vào ngày (28.9) mới đây, bắt đầu có cá
tính ham mệ đồ nghề tí toáy nghịch
ngợm suốt ngày.,



Bắt
đầu từ hôm nay một năm
nữa lại đến sẽ
có nhiều điều mới mẻ tới, chờ
đợi sự cố gắng của
con
cháu nhà chúng tôi.
Phạm
Lê
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét