Ông bạn tôi đang
ở nước Đức đã viết trên facebook vài dòng nhân ngày Quốc Khánh nước Đức (3.10)
xin trích ra dưới đây.
“Ở
Đức ngày Quốc Khánh hay còn gọi là ngày thống nhất nước Đức họ không tổ chức mít
tinh, không khẩu hiệu, không nhiệt liệt chào mừng mà chỉ là ngày nghỉ, các cửa
hàng siêu thị, các trung tâm bán hàng đều đóng cửa, công sở, trường học, các cơ
quan nhà nước đều nghỉ.
Thông
thường dịp này các địa phương tổ chức Hội chợ có bán sản phẩm của địa phương
mình, ca nhạc nhẹ, bia, thịt nướng..., Thường vào buổi tối hôm trước tức tối
ngày 2.10 các cháu thiếu nhi cùng ông bà bố mẹ...đi rước đèn dạo quanh phố khu
mình ở. Vậy
thôi.”
Một
bạn Việt đã comment “tinh thần nước Đức ngấm vào tận xương tủy của từng người
dân Đức”. Bạn khác viết “Không cần khẩu hiệu, không cản rầm rộ nhưng nó lại thật
sự sâu lắng và được ghi nhận vào tâm khảm của mỗi người dân nước
Đức”.
Tôi
và bà xã một lần đến Tp.Chemnitz (K.Mark xưa) vào hàng lớn nhất nước Đức, vô
tình được chứng kiến ngày hội lính phòng cháy chữa cháy. Một đoàn khoảng hai
chục chiếc xe cứu hỏa trên có những anh lính cứu hỏa trang bị mô phỏng từ xa xưa
đến hiện tại, dạo một lượt giữa tiếng reo hò bàn tán của người xem. Đoàn xe qua
đi một lượt cũng là kết thúc ngày kỉ niệm, đường phố lại trở về nhịp điệu ngày
thường. Trên nét mặt người dân già cũng như trẻ vẫn còn biểu lộ niềm vui, bàn
tán về những chiếc xe những người lính cứu
hỏa.

Ở
nước ta mấy năm nay các ngày lễ, tết đã có nhiều cố gắng giảm tải độ hoành tráng
tổ chức kỉ niệm. Nhưng có lẽ chẳng được là bao, thỉnh thoảng vẫn thấy các lễ hội
tỉnh nọ tỉnh kia đua nhau trên TV nào trang trí đèn hoa, ca nhạc, khách VIP phát
biểu...kịch bản có điều thường là rất giống nhau. Xem ra mỗi dịp như vậy tốn kém
hàng chục tỷ đồng như
chơi.
Thực
ra Nhà Nước đã có những qui định tiết kiệm nhưng thực thi chưa nghiêm. Chỉ lấy
một ví dụ đã có qui định tôi không nhớ rõ của cấp nào, có đưa lên báo đài hẳn
hoi. Nội dung là các cuộc họp mặt chỉ giới thiệu người có chức vụ cao nhất.
Nhưng chẳng mấy nơi làm được như thế người ta giới thiệu đương chức, rồi nguyên
chức đến lãnh đạo TW, Bộ, Ngành, Tỉnh cuối cùng là nhà tài trợ mất rất nhiều
thời gian.

Sắp
đến ngày lễ Giải phóng Thủ đô (10-10), một ngày lễ rất có ý nghĩa đối với người
Hà Nội. Đặc biệt là đối với lớp con cháu Hà Nội như tôi, những người đã tận mắt
chứng kiến ngày lịch sử khi bộ đội ta tiến vào tiếp quản Thủ đô từ tay thực dân
Pháp. Kỉ niệm đó còn giữ mãi cho tới tận ngày
nay.
Ngày
10.10 sắp tới, tôi mong được thấy một ngày lễ kỉ niệm vui vẻ, ý nghĩa nhiều hoạt
động bổ ích nhưng không phô trương lãng phí, hình thức. Điều đó có thể là khó
thực hiện khi chưa thành thói quen, nhưng không phải là không làm
được.
Vĩnh
Thắng
(Hình
trên mạng)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét