Hiển thị các bài đăng có nhãn Đàm luận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đàm luận. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017

Chuyện ngày đầu tuần "Hy vọng..."

Mấy hôm nay kể từ khi UBKTTW công bố sai phạm của Bí thư và Chủ tịch TP. Đà Nẵng đã để lại cho những người quan tâm trong đó có tôi nhiều suy nghĩ.
Có thể nói chưa bao giờ ở nước ta cùng lúc người đứng đầu thành phố cả Bí thư và Chủ tịch bị kết luận vi phạm kỉ luật nghiêm trọng, cần phải xử lí kỉ luật như thế. Đáng nói Đà Nẵng vốn nhiều năm kể từ ngày ông Bí Thư Nguyễn Bá Thanh còn sống, đã được dư luận gọi là “thành phố đáng sống”. 
Nhiều vị trong chi họ ta đã tới Đà Nắng như chị Hồng Phương giảng dạy tại trường ĐH Đông Á nhiều tháng liền, tôi cũng đã có mấy ngày tới Đà Nẵng vào năm 2012 chứng kiến một thành phố được thiên nhiên ưu ái biển trời, sông núi hữu tình, con người hiền hòa, trật tự an ninh đường phố cực tốt. Có nhiều điều minh chứng chỉ xin lấy một, hai ví dụ. Chưa có thành phố nào ở nước ta CSGT hướng dẫn tận tình cho người tham gia giao thông (nhất là ngọai tỉnh) khi họ chót đi sai đường, thay vì việc chăm chăm thấy biển số ngọai tỉnh là ào vào kiểm tra, phạt vạ ăn tiền. Hay chưa nơi nào trong cả nước làm được như ông Bí thư Nguyễn Bá Thanh gặp gỡ, đối thoại với những ông chồng hay bạo hành vợ.
Tôi nghĩ trong mỗi gia đình ông bố, bà mẹ có vai trò định hướng rất quan trọng. Chỉ cần sơ sảy một tí là hậu quả ngay tới tư chất con cái không chỉ khi chúng còn bé, mà còn ít nhiều tác động cả sau này khi chúng đã có gia đình riêng. Trong gia đình đã là thế với một thành phố mức độ tác động của người đứng đầu còn lớn hơn nhiều, ảnh hưởng đến vận mệnh đời sống và sự phát triển của hàng triệu con người. 
Chẳng thế mà các cụ ta đã có câu răn đe "nhà dột từ nóc", đánh giá rất cao vị trí của ông bố, bà mẹ ví họ như "cái nóc nhà", mọi sự tốt xấu hay thành bại cũng từ đây. Với một thành phố cũng tương tự như thế, ông Bí Thư, Chủ tịch có vị trí cầm trịch chèo lái định hướng xây dựng, phát triển một địa phương hay một thành phố. Chẳng khác gì vai trò của một cái "nóc nhà", mà cái "nóc nhà" ấy ở đây lớn hơn rất nhiều.
Khi đã có kết luận như thế về Bí thư và Chủ tịch tôi tin rồi đây Đảng, Nhà nước sẽ có xử lí thích đáng cái "nóc nhà" Đà Nắng. Người dân như tôi chỉ mong sau vụ này cần có sự kiểm điểm rút kinh nghệm của nhiều ngành, nhiều cấp từ TƯ đến địa phương nhất là khâu tổ chức cán bộ trong việc chọn lựa người đứng đầu cho xứng với một thành phố lớn như Đà Nẵng và nhiều nơi khác.
Hy vọng rồi đây Đà Nẵng không vì sai sót của ông Bí Thư, Chủ tịch mà đi xuống, tiếp tục giữ được danh tiếng “thành phố đáng sống” trong ý nghĩ của người dân cả nước.
Phạm Lê
(ảnh trên mạng)

Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

Lại nói chuyện “may và không may”.

Sáng nay rỗi rãi lại nói câu chuyên “may và không may”. Tôi có ông bạn cùng trang lứa, cùng học cấp III Chu văn An cùng vào Trung đoàn pháo cao xạ đóng trên Thái Nguyên một ngày  (7.1963).
Nhưng ông có may mắn hơn là được về cơ quan Trung đoàn bộ, còn tôi xuống đơn vị làm lính cao xạ. Ông được phân về bộ phận quân bưu ở trong doanh trại mát mẻ, sau này lại được đi học lái xe mô tô mấy tháng trời ở trường đào tạo chính qui quân đội (là mơ ước của tôi ngày đó). Còn tôi ngày đêm phơi mình ngoài trời nắng gió,mưa rét. Những lúc tập tành mệt quá tôi lại mong một lần được như ông, mặc bộ quân phục lái chiếc “xítđờca” cắm lá cờ đỏ đuôi nheo lượn lờ trên các nẻo đường chocác cô gái “Gang Thép” tha hồ “lác mắt”.
Nhờ may mắn có những năm lái xe quân bưu ấy, sau năm 1975 ông có thêm nghề phụ “sửa chữa xe máy” ở Hà Nội. Do ngày đó phần lớn là xe Seconhand nên nghề này tuy lam lũ dầu mỡ, vất vả nhưng lại kiếm bội tiền. Nhớ một lần tôi tìm đến ông nhờ đại tu chiếc xe máy Honđa 67 của mình. Ông nhận lời đến nhà 53 Lãn Ông tháo lắp ngon ơ, chỉnh sửa chỉ lấy tiền mua phụ tùng thay thế. Cụ Quang chứng kiến từ đầu đến cuối, cứ tấm tắc tay này cừ thật(nguyên văn).

Hôm qua tôi vừa đi Bệnh viện khám định kì, vô tình trong khi chờ đợi bệnh nhân râm tan bàn luận về căn bệnh ung thư. Chẳng ai bộc bạch rõ cụ thể thân phận mình, chỉ nói ít nhiều về nguyên nhân và những cấm cự bất thành văn như không đi tang lễ, bốc mộ...Còn về nguyên nhân đương nhiên là những điều thường nghe nói hàng ngày “môi trường, ăn uống, sức đề kháng, di truyền…”. Có vị tỏ vẻ tức khí dẫn ra nguyên nhân mà người đời ác ý nói cho sướng miệng, đó là “quả báo hay nhân quả”.
Tôi ngồi lặng nghe rồi bổ xung thêm, gần đây một Viện nghiên cứu của Mỹ kết luận “80% nguyên nhân là “chẳng may”. Vấn đề đặt ra là tìm cách phòng tránh, hạn chế đi tới khắc phục sự phát triển của chúng.Kết luận của họ đưa ra sau khi đã nghiên cứu mấy ngàn trường hợp trong nhiều năm là “trong mỗi con người đều có sẵn tế bào lạ, chẳng may gặp dịp bung ra mà thôi”.
Nghe tôi nói vậy mấy vị ngồi quanh có vẻ ưu tư, dù biết đó chỉ là một công trình nghiên cứu chưa phải là tất cả. Nhưng dường như nhờ thế họ được an ủi phần nào, cũng chỉ là “chẳng may” thôi. Một nguyên nhân có vẻ dễ nghe hơn các nguyên nhân khác.
Thế mới biết “may và chẳng may” là câu chuyện vẫn còn dài dài, ở mọi nơi mọi lúc, mọi lĩnh vực và với mọi người chẳng phải riêng ai.
Vĩnh Thắng

(Ảnh trên mạng)

Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

Của để dành...

Cách đây mấy năm VTV chiếu bộ phim “Của để dành”, được dư luận đón nhận là một bộ phim hay.
Trong bóng đá thể thao cũng có “Của để dành”, đó là những VĐV dự bị hoặc là cầu thủ giỏi để sẵn thay thế khi cần thiết. Ở tầm vĩ mô đất nước “của để dành” là lương thực, xăng dầu, lực lượng dự bị tinh nhuệ sẵn sàng tiếp ứng khi có tình hướng xấu nguy cấp.
Ở mỗi gia đình “Của để dành” thật đa dạng từ sổ tiết kiện, con lợn đất của các em nhỏ, đồ dùng trong nhà đến căn hộ cho thuê...Ví dụ hồi bé tôi đã nhìn thấy trong nhà lúc nào cũng có có một hộp giấy, đựng mấy chục bánh xà phòng giặt hình vuông do cụ Yến mua để ở dưới gầm bàn thờ phòng khi khan hiếm. Học tập cụ những khi có dự báo mưa bão như mấy hôm nay, tôi lại gợi ý bà xã mua quả bí xanh, bí đỏ, mướp, lạc, vừng, gạo, mì ăn liền mỗi thứ một tí để sẵn...thậm chí có cả bếp lò than củi, phòng khi mất điện còn có cái nấu nướng.
Các vị có tin không “Blog chi họ cụ Quang” cũng có "Của để dành" cao cấp. Sự thể là anh Phạm Tuấn Minh người sáng lập ra blog chi họ từ năm 2006, tới nay đang bước vào năm thứ 12. Nhưng ngần ấy năm Tuấn Minh tịnh chưa một lần đưa tin, viết bài trên ấn phẩm của mình mà rút về đóng vai “Của để dành” của chi họ. (Còn có đọc hay không thì tôi chịu, không dám nói vì không biết)


Tuy vậy đã hai lần blog bị đe dọa không khai thác được, Tuấn Minh lập tức xuất hiện với trọng trách “Của để dành” theo đề nghị của các Cụ hưu trí chi họ, tạo ra giao diện mới đưa Blog vào hoạt động trở lại ngon lành cho tới hôm nay.
Mới cách đây mươi ngày bỗng dưng tôi không thể nào thao tác được blog, làm theo yêu cầu nào “nhà đài” cũng bảo sai. Tức quá tôi đành cầu cứu Tuấn Minh thế là chỉ sau 15 phút điện thoại qua lại với vị trí “Của để dành” cao cấp, anh ấy đã hỗ trợ kịp thời cho tôi khi mọi việc trở lại như chưa có gì xảy ra.
Sơ sơ thế đã thấy “Của để dành” xem ra có giá trị thật. Chả thế mà các cụ xưa vẫn dạy “Khi thịnh, phải phòng lúc suy; khi sướng, phải nhớ khi khổ; khi giàu, phải phòng khi nghèo; lúc khỏe, phải phòng khi ốm đau, bệnh tật; lúc no phải nhớ khi đói.v..v..
Tóm lại ý các cụ là đừng bao giờ thái quá, làm gì cũng phải nghĩ tới “Của để dành” sẵn sàng phòng khi biến động. Thiết nghĩ “Của để dành” ấy không chỉ có tiền bạc, của cải mà còn phải có cả kiến thức nắm rõ và có ý phòng tránh xa gần tùy sự việc cụ thể. Mà như thế không có nghĩa là trong chốc lát, mà phải nhiều năm nhiều tháng làm việc, học tập tích lũy mới ra.
Vĩnh Thắng
(Hình ảnh trên mạng minh họa) 

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

Thế mới là bóng đá.

Bóng đá Việt Nam hiện nay tôi thích xem đội HAGL nhất, trận nào có họ thi đấu tôi cũng cố gắng xem cho bằng được.
Trình độ so với các đội trong nước có mặt được, có mặt kém hơn. Nhưng về lối đá thì hơn hẳn, cầu thủ có kĩ thuật tốt triển khai tấn công bằng một lối đá có thể chưa hiệu quả lắm nhưng cuốn hút.
Trước trận đâu ngày hôm qua với Than Quảng Ninh tôi đã định đàm luận trên blog chi họ, nhưng tiếc thay máy bị trục trặc không thể thao tác được. Nhưng nhờ thế lại may vì tôi dự đoán HAGL sẽ thua ít nhất với tỉ số chênh tới 3 bàn. Vì so sánh lực lượng HAGL có tới 7 cẩu thủ tham gia đội tuyển U22 và U23 Quốc gia, tập luyện và thi đấu cường độ cao gần 2 tháng. Thất bại thảm hại tại SEA Gemems 29 vừa rồi, nỗi buồn còn chưa tan trên gương mặt Công Phượng, Tuấn Anh...rồi Văn Thanh, Tuấn Anh những cầu thủ chủ chốt bị chấn thương không có mặt trong trận đấu quan trọng này. Các cầu thủ đội HAGL chiến tới 2/3 đội hình các đội tuyển, vừa trở về chưa được một tuần để khớp đội hình chuẩn bị cho trận đấu hôm qua với QN. 
Trong khi đó đối thủ QN lại không hề có sự biến động về nhân sự. Họ chỉ có duy nhất Mạc Hồng Quân tham gia đội tuyển U23, nhưng thời gian tập luyện chỉ hơn một tuần và vào sân từ ghế dự bị có mấy chục phút cuối ở trậm gặp CPC. Có thể nói tâm lí, lực lượng và thứ hạng QN đều lợi thế hơn HAGL.
Hôm qua HAGL ra sân với nhiều cầu thủ trẻ luôn ở danh sách dự bị, họ đã chơi một trận rất hay đầy tính kĩ thuật, vượt trội cả tinh thần, sức khỏe và chiến thuật so với đối thủ. Kết quả HAGL thắng với tỉ số (4-2), đội bạn gỡ được hai bàn khi tỉ số đã là (3-0) nghiêng về HAGL.
Bóng đá là thế bất ngờ luôn xảy ra và không thể lường trước được, một đôi có nhiều lợi thế hơn tưởng thắng lại hóa thua. 
Thế mới là điều hấp dẫn của bóng đá. Chính vì thế mà bóng đá đã trở thành môn thể thao vua, được hàng triệu người trên hành tinh này ưa thích.
Vĩnh Thắng

Ảnh trên mạng